

Một căn hộ không được đo bằng số mét vuông, mà bằng quãng đường ánh mắt đi được.
Tập tài liệu này ghi lại căn hộ The Horizon Vung Tau sau khi hoàn thiện và đã có người ở — đồ đạc bày ra, sách để trên bàn, gấu bông trên sofa. Chúng tôi giữ nguyên hiện trạng khi chụp, không dọn cho gọn hơn thực tế. Trình tự đi từ ngôn ngữ vật liệu, sang cách mặt bằng mở ra, rồi khép lại bằng ánh sáng đổi màu từ trưa tới đêm.


Toàn bộ căn hộ chạy trên một dải gỗ ấm, chiếm gần một phần tư diện tích bề mặt đo được trong bộ ảnh. Gỗ ốp suốt từ hệ tủ áo phòng ngủ ra tới vách tivi phòng khách, nên các phòng không đọc thành từng ô riêng mà đọc thành một mạch.
Đối lại mảng gỗ là hình khối cong: sofa cong ôm cột tròn, trần bo tròn nhiều lớp, gương lượn sóng trong phòng ngủ nhỏ. Không một góc vuông cứng nào nằm ở vị trí mắt dừng lâu.


Bỏ vách ngăn để lấy tuyến nhìn, không phải để lấy diện tích.


Bếp không giấu sau tường mà đứng thành khối đá giữa mặt bằng. Người vừa mở cửa đã nhìn suốt qua quầy, qua phòng khách, ra tới mặt kính. Quãng nhìn đó là thứ quyết định cảm giác rộng — rộng hơn nhiều so với việc cộng thêm vài mét vuông.


“Nhà ở thật thì có đồ đạc bày ra. Ảnh sạch quá thường là ảnh chưa có ai ở.”
Ghi chú khi chụp nghiệm thu

Cùng một căn phòng, ba khuôn mặt khác nhau trong một ngày.


Dải đèn giấu dưới mặt quầy hắt ngược lên khối đá vân vàng. Ban ngày đó là một mặt bàn; sau khi tắt đèn trần, chính khối đá thành thứ sáng nhất trong phòng. Vật liệu làm luôn việc của thiết bị chiếu sáng.


“Ánh sáng là vật liệu duy nhất không có trong bảng dự toán.”
The Horizon · khung giờ xanhSáu tông dưới đây không phải màu chọn tay. Chúng được đo bằng cách gộp toàn bộ khung hình của dự án rồi rút gọn còn sáu màu — tỷ lệ phần trăm là diện tích thật mỗi tông chiếm trong bộ ảnh.
Mỗi cửa dưới đây mở ra trọn bộ ảnh của một khu vực — ảnh nguyên khung, không chữ đè, không nút che. Dành cho lúc cần soi từng chi tiết.